Chỉ cần còn có Cha,là còn nhà để về

Có một câu nói rất đơn giản nhưng khi lớn lên, càng trải đời, người ta càng thấm thía: “Chỉ cần còn có Cha là còn nhà để về.” Nhà không chỉ là một căn nhà có mái ngói, bức tường hay cánh cửa cũ kỹ. Nhà đôi khi chỉ là nơi có một người đàn ông lặng lẽ ngồi đợi con trở về sau những giông bão cuộc đời. Người đó chính là Cha.

Khi còn nhỏ, chúng ta thường nghĩ mẹ là người gần gũi nhất, vì mẹ chăm từng bữa ăn, giấc ngủ, từng vết đau nhỏ. Còn cha thường ít nói, ít thể hiện tình cảm hơn. Cha giống như một bóng cây lớn đứng ngoài sân, âm thầm che nắng che mưa mà chẳng bao giờ kể công. Chính vì sự lặng lẽ ấy mà nhiều người lớn lên rồi mới nhận ra: tình thương của cha không nằm ở lời nói, mà nằm trong cả cuộc đời hy sinh.

Ngày bé, ta vô tư chạy nhảy mà không biết đôi dép mình mang, quyển sách mình học hay bữa cơm mỗi ngày đều được đánh đổi bằng những giọt mồ hôi của cha. Có những người cha làm việc từ sáng tới tối, lưng áo bạc màu, bàn tay chai sần nhưng vẫn cố gắng dành cho con điều tốt nhất. Họ có thể nhịn ăn ngon, mặc áo cũ, sống đơn giản cả đời chỉ để con mình được học hành tử tế, được lớn lên đầy đủ như bạn bè.

Cha là người không giỏi nói những lời yêu thương. Nhưng mỗi lần con đi xa, người đứng nhìn theo lâu nhất thường là cha. Mỗi lần con vấp ngã, người âm thầm tìm cách giúp đỡ cũng là cha. Có những đêm cha mất ngủ vì lo cho tương lai của con, nhưng sáng hôm sau vẫn giả vờ mạnh mẽ như không có chuyện gì xảy ra.

Khi còn trẻ, nhiều người luôn nghĩ thế giới ngoài kia mới là điều quan trọng. Họ mải mê kiếm tiền, chạy theo công việc, danh vọng, các mối quan hệ… rồi dần quên mất rằng ở quê nhà vẫn có một người cha đang già đi từng ngày. Có những cuộc gọi bị bỏ lỡ, có những bữa cơm gia đình bị hoãn lại vì “bận”. Ta cứ nghĩ cha sẽ luôn ở đó đợi mình. Nhưng thời gian không chờ đợi ai cả.

Đến một ngày, khi nhìn thấy tóc cha bạc nhiều hơn, bước chân cha chậm hơn, đôi mắt cha không còn tinh anh như trước, ta mới giật mình nhận ra người đàn ông từng mạnh mẽ nhất trong lòng mình cũng đang già đi. Và điều đáng sợ nhất không phải là cuộc sống khó khăn, mà là một ngày nào đó muốn trở về mà không còn cha để gọi tiếng “con về rồi”.

chi can co cha

Ngoài xã hội, dù mạnh mẽ tới đâu, con người vẫn có lúc mệt mỏi. Có người thành công nhưng cô đơn. Có người kiếm được rất nhiều tiền nhưng lại không tìm được cảm giác bình yên. Chỉ khi trở về nhà, nhìn thấy cha vẫn còn ngồi đó, nghe tiếng cha hỏi một câu đơn giản như “Ăn cơm chưa con?”, mọi áp lực dường như tan biến. Bởi sâu trong lòng mỗi người, cha chính là cảm giác an toàn cuối cùng.

Nhiều người đi khắp nơi mới hiểu rằng không có nơi nào bình yên bằng nhà. Và không có tài sản nào quý bằng việc cha mẹ vẫn còn khỏe mạnh. Khi cha còn, ta vẫn còn là một đứa con. Ta vẫn còn nơi để dựa vào những lúc yếu lòng. Dù ngoài kia có thất bại, có trắng tay, chỉ cần trở về vẫn có người mở cửa đợi mình, đó đã là hạnh phúc lớn nhất đời người.

Có những người từng nghĩ cha khó tính, nghiêm khắc và không hiểu mình. Nhưng sau này khi trưởng thành, họ mới hiểu cha nghiêm khắc vì muốn con mạnh mẽ hơn. Cuộc đời cha đã từng đi qua quá nhiều khó khăn nên cha không muốn con phải khổ. Người cha nào cũng mong con thành công, nhưng điều họ mong nhất thật ra chỉ là con sống tử tế và bình an.

Đôi khi cha chẳng cần con báo hiếu điều gì lớn lao. Một cuộc gọi hỏi thăm, một bữa cơm quây quần, hay đơn giản là về nhà sớm hơn một chút cũng đủ khiến cha vui cả ngày. Người già càng lớn tuổi càng sợ cô đơn. Điều họ cần không phải tiền bạc, mà là cảm giác mình vẫn còn được con cái nhớ tới.

Cuộc đời này có nhiều thứ mất đi còn tìm lại được. Tiền bạc có thể kiếm lại. Công việc có thể làm lại. Nhưng cha mẹ chỉ có một lần trong đời. Đừng để đến lúc không còn nữa mới hối hận vì đã dành quá ít thời gian cho gia đình.

Có người từng nói: “Khi cha mất đi, bạn sẽ không còn là đứa trẻ nữa, dù bạn bao nhiêu tuổi.” Bởi từ giây phút ấy, nơi gọi là nhà cũng trở nên trống vắng hơn rất nhiều. Không còn tiếng cha ho khẽ mỗi sáng, không còn dáng người ngồi trước hiên nhà đợi con về, không còn ai âm thầm lo lắng mỗi khi trời trở lạnh.

Vì vậy, nếu hôm nay cha vẫn còn bên cạnh, hãy trân trọng. Hãy về nhà nhiều hơn khi còn có thể. Hãy ngồi xuống nói chuyện với cha dù chỉ vài phút. Hãy để cha biết rằng trong lòng bạn, cha luôn là người quan trọng.

Bởi đến cuối cùng, giữa một thế giới rộng lớn và đầy biến động này, điều quý giá nhất không phải là bạn có bao nhiêu tiền hay thành công tới đâu. Điều hạnh phúc nhất chính là sau tất cả, bạn vẫn còn một người cha để trở về, vẫn còn một mái nhà sáng đèn chờ mình phía sau.

Chỉ cần còn có Cha… là còn nhà để về.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *