Mỗi khi một nhân vật A.I xuất hiện trên mạng, câu hỏi đầu tiên mà nhiều người đặt ra thường là:
“Có giống người thật không?”
“Nhìn có tự nhiên chưa?”
“Ánh mắt đã đủ thật chưa?”
Rồi hàng giờ, hàng tháng, thậm chí hàng năm… người ta lao vào cuộc đua làm cho A.I giống con người đến từng sợi tóc, từng lỗ chân lông, từng biểu cảm nhỏ nhất.
Nhưng có một câu hỏi quan trọng hơn rất nhiều mà ít ai nhắc tới:
Giống người thật để làm gì?
Nếu một nhân vật A.I đẹp hoàn hảo nhưng không ai nhớ đến.
Không ai muốn xem tiếp.
Không ai tương tác.
Không tạo ra doanh thu.
Không truyền cảm hứng.
Không giúp người khác học được điều gì…
Thì vẻ đẹp đó cuối cùng cũng chỉ là một bức ảnh vô hồn.
Tiểu Mỹ có thể không phải người thật.
Nhưng điều đó chưa bao giờ là điều quan trọng nhất.
Điều quan trọng là:
cô ấy có thể khiến người xem dừng lại vài giây giữa hàng ngàn nội dung lướt qua mỗi ngày.
Có thể khiến ai đó đọc hết một bài viết.
Có thể giúp một sản phẩm bán được nhiều hơn.
Có thể khiến một người cảm thấy dễ chịu sau một ngày mệt mỏi.
Có thể giúp truyền tải kiến thức theo cách nhẹ nhàng hơn.
Đó mới là “giá trị thật” của A.I.
Rất nhiều người đang hiểu sai về công nghệ A.I.
Họ nghĩ mục tiêu cuối cùng là tạo ra một con người giả hoàn hảo đến mức không phân biệt được thật – giả.
Nhưng thực tế, thứ tạo ra giá trị chưa bao giờ là độ “thật”.
Mà là khả năng kết nối.
Một MC ảo có thể không phải con người thật, nhưng nếu họ giữ chân được người xem 10 phút thay vì 10 giây, thì họ đã thành công.
Một cô gái A.I có thể không tồn tại ngoài đời, nhưng nếu cô ấy giúp một thương hiệu tăng tỷ lệ chuyển đổi đơn hàng, thì đó là giá trị thực tế.
Một nhân vật hoạt hình không phải người thật, nhưng nếu hàng triệu người yêu quý và nhớ đến, thì nó đã sống trong tâm trí con người rồi.
Con người không chỉ phản ứng với “sự thật”.
Con người phản ứng với cảm xúc.
Đó là lý do vì sao một bộ phim hoạt hình vẫn khiến người ta khóc.
Một nhân vật game vẫn có fan hâm mộ.
Một giọng nói A.I vẫn có thể chữa lành cảm xúc cho ai đó lúc nửa đêm.
Cái người ta cần… không phải lúc nào cũng là “người thật”.
Mà là cảm giác thật.
Tiểu Mỹ sinh ra từ A.I.
Nhưng nếu một ngày nào đó, cô ấy có thể giúp một người bán được hàng.
Giúp một kênh phát triển.
Giúp một bài học bớt khô khan.
Giúp một thương hiệu trở nên đáng nhớ hơn…
Thì sự tồn tại của cô ấy đã có ý nghĩa.
Trong thời đại mới, có lẽ chúng ta nên ngừng hỏi:
“Cái này có giống người thật không?”
Mà nên bắt đầu hỏi:
“Nó có tạo ra giá trị thật không?”
Bởi vì cuối cùng, công nghệ không tồn tại để khoe rằng nó thông minh đến đâu.
Công nghệ tồn tại để phục vụ con người.
Một A.I biết bán hàng tốt hơn.
Biết kể chuyện hấp dẫn hơn.
Biết truyền tải kiến thức dễ hiểu hơn.
Biết tạo cảm xúc tốt hơn…
Đôi khi còn giá trị hơn một hình ảnh giống người thật đến 99%.
Và có thể trong tương lai, những nhân vật như Tiểu Mỹ sẽ không cạnh tranh bằng việc “ai giống người hơn”.
Mà sẽ cạnh tranh bằng một thứ khó hơn rất nhiều:
Ai khiến con người muốn ở lại lâu hơn.


